NƯƠNG TỰA CHÍNH MÌNH

Có bao giờ bạn cảm thấy cô đơn trong một mối quan hệ hay bạn luôn lo âu, vui buồn bởi những mối quan hệ xung quanh? Họ đang nghĩ gì về mình, mình có làm cho họ buồn không, họ đang như thế nào, họ có còn quan tâm hay yêu thương mình không…? Những câu hỏi này thường chiếm lấy tâm trí và chi phối chúng ta rất nhiều, ảnh hưởng tới chất lượng của cuộc sống. Tôi đã từng là người như vậy trong quá khứ, tôi hiếm khi nào nói không và từ chối đề nghị của người khác, tôi luôn muốn làm hài lòng tất cả mọi người. Trong tình yêu, chỉ cần ai đó cho tôi một chút quan tâm, tôi liền đặt trọn hết cảm xúc và nỗ lực của mình cho tình yêu ấy, nhưng luôn nhận lại sự phũ phàng và đau khổ. Tôi thèm khát được quan tâm và được ai đó yêu mình, nhưng bạn biết đấy, những cô gái dễ bị chinh phục như tôi không phải là điều mà đàn ông muốn tìm kiếm. Hạnh phúc của tôi rất mong manh và dễ vỡ vì hạnh phúc hay khổ đau đều được quyết định bởi người khác. 


Sau này, tôi may mắn vì lấy được một người chồng tuyệt vời. Khi đến với anh, tôi vẫn là con người ấy, vẫn là cô gái lao nhanh vào tình yêu của anh chỉ sau vài ngày, nhưng anh khác hẳn những người đàn ông mà tôi từng gặp. Cho dù quá khứ tôi như thế nào, nó hình thành nên con người tôi hiện tại ra sao, anh tôn trọng và yêu tất cả những điều ấy. Anh giúp tôi trưởng thành hơn, tư duy tốt hơn, độc lập hơn, và quan trọng là biết tu tập nhiều hơn. 


 (Ảnh gia đình nhân dịp con trai được 1 tuổi)


Nhưng mỗi người đều có những trải nghiệm và tiến trình khác nhau, ngay cả bản thân họ cũng không thể lường được những trồi sụt, gập ghềnh của dòng đời. Bạn không thể chắc chắn bất cứ điều gì xảy, kể cả tiền tài, địa vị, danh tiếng và sắc đẹp, mọi thứ thay đổi liên tục. Chồng tôi sau này biết đâu là một người tệ, con tôi là một đứa trẻ hư. Nếu chỗ dựa của bạn là ở bên ngoài, bạn sẽ không bao giờ được bình an. Do vậy, người tỉnh thức sẽ chọn an trú ngay tại bên trong mình. Đối với những gì ngoài kia, chúng ta phải chấp nhận lẽ vô thường của nó. 

Ai như thế nào sẽ không còn quan trọng nữa. Quan trọng nhất là bạn biết rõ về mình. Có sự biết nào quan trọng hơn biết chính mình? Và có thành công nào lớn hơn và tuyệt vời hơn là sống một cuộc đời giác ngộ? Hãy tin vào chính mình, nương tựa nơi chính mình. Nếu bạn là một người tốt, hãy cứ sống như vậy. Đừng để những kẻ ngoài kia vấy bẩn bạn. Họ có thể chưa tốt vì họ cần trải nghiệm chất liệu tham, sân, si… Hãy tôn trọng hành trình, lựa chọn của họ. Vì không có gì là đúng sai, tốt xấu, chỉ có nhân quả. 

 
Vì vậy, hãy an trú nơi chính mình, BIẾT CHÍNH MÌNH, hãy luôn luôn quán xét thân và tâm của chúng ta. Đây là một lựa chọn của người ngộ đạo, mọi bậc thầy tâm linh đều làm như vậy. Họ trở nên vô nhiễm trước tất cả. Bằng sự thấu hiểu lẽ đời, họ nhìn mọi việc như nó đang là, chỉ quan sát mà không phản ứng. Nắm được điều này, bạn có thể thực hành ngay và lập tức tận hưởng được vô vàn phúc lạc. Suy cho cùng thì mọi trải nghiệm đều mang giá trị, thông điệp của nó. Chúng ta là những sinh mệnh chỉ đang đi qua thế giới vật lý này một chặng ngắn thôi, nhỏ thôi. Tranh thủ mà hạnh phúc, tranh thủ mà yêu thương.